Mới đấy ngày tháng qua
Thu đi không trở lại
Phố xá mờ sương khói
Lá rơi vàng vườn xưa.
Gió Đông Bắc xa lơ
Lùa sắt se phố cổ
Hàng cây thời thương nhớ
Nghiêng nghiêng trong bóng chiều.
Những cánh buồm phiêu diêu
Rủ nhau về với bến
Triền đê xanh trìu mến
Mây lững lờ ngoại ô.
Thời gian như thực, mơ
Người đi trong gió thoảng
Bịn rịn chiều cuối năm
Chuông chùa buông thanh thản.
Lê Hoài Minh


