Ngày thường, tàu FPSO Armada TGT1 ở mỏ Tê Giác Trắng vận hành như một cỗ máy công nghiệp khổng lồ với tiếng máy nén và mùi dầu khí quyện trong gió mặn. Nhưng những ngày cuối năm, “đảo thép” mang một thay đổi rất khó gọi tên. Không khí nôn nao lan dọc boong tàu, báo hiệu Tết đến giữa biển khơi…
Anh Trần Đại Nghĩa – Field Superintendent (tương đương Giàn trưởng) của Công ty Liên doanh Điều hành Hoàng Long – Hoàn Vũ (HLHV JOC, thuộc Tổng công ty Thăm dò Khai thác Dầu khí (PVEP) – đơn vị thành viên của Petrovietnam), người đã cùng anh em đi qua bao mùa gió chướng ở mỏ Tê Giác Trắng bảo rằng, cái nôn nao lạ thường ấy bắt đầu từ những chuyến trực thăng cuối năm. Bởi những chuyến bay ngày thường chủ yếu chở nhân sự, vật tư, giấy tờ thì khi Tết đến gần, trực thăng còn mang theo cả “linh hồn” của ngày Tết. Đó là những thùng lá dong, lạt tre, vài cành mai, cành đào, những món quà quê được gói ghém cẩn thận từ đất liền. Giữa sắt thép, giữa gió biển, chỉ cần nhìn thấy màu xanh của lá dong hay một cành hoa nhỏ, là anh em ngoài khơi đã biết: Tết đã thật sự ra tới biển!
![]() |
|
Gói bánh chưng là hoạt động được mong chờ nhất mỗi dịp Tết trên FPSO Armada TGT1 |
Không khí làm việc vì thế cũng khác đi. Trên tàu lúc này luôn song song tồn tại hai luồng cảm xúc rất rõ. Những anh em sắp hết ca thì rạng rỡ, trong đầu đã hiện ra hình ảnh gia đình quây quần bên nhau. Còn những người ở lại bắt đầu tự “siết chặt” mình, dặn nhau phải tập trung hơn, cẩn trọng hơn. Với người trực Tết ngoài khơi, Tết không phải là lúc được phép lơ là, mà ngược lại, là lúc trách nhiệm phải đặt cao hơn ngày thường để bảo đảm an toàn.
Vị Tết giữa đại dương
Nếu ở đất liền, Tết thường bắt đầu từ ngoài ngõ thì ngoài khơi, Tết bắt đầu từ nhà ăn – không gian sinh hoạt chung duy nhất để anh em gặp nhau sau mỗi ca trực.
Những ngày này, nhà ăn trên tàu được trang trí rực rỡ hơn hẳn với lá cờ đỏ sao vàng được treo trang trọng, ảnh Bác Hồ đặt ở vị trí trung tâm. Mâm ngũ quả đủ sắc màu được bày biện cẩn thận, bên cạnh là những cành mai, cành đào. Có khi đó chỉ là hoa vải để bảo đảm an toàn cháy nổ, nhưng với người đi biển, chừng ấy đã đủ để thấy Tết hiện diện rõ ràng.
![]() |
|
Anh Trần Đại Nghĩa (bìa phải) trao đổi kế hoạch với nhà thầu trước khi triển khai công tác vận hành – bảo dưỡng trên tàu FPSO AMD TGT1 |
Nhà ăn cũng trở thành một “trạm kết nối” đúng nghĩa. Anh em tụ lại chụp hình bên mâm ngũ quả rồi đăng lên Facebook, Zalo. Với người ngoài, đó có thể chỉ là vài tấm ảnh ngày Tết. Nhưng với người trực ngoài khơi, đó là cách nhắn về gia đình rằng: “Ngoài này vẫn ổn, vẫn có Tết, mọi người ở nhà cứ yên tâm”. Và từ những tấm ảnh ấy, những cuộc gọi video bắt đầu, xuyên qua sóng gió biển khơi, nối liền “đảo thép” với quê nhà.
Một trong những hoạt động được mong chờ nhất mỗi dịp Tết trên FPSO Armada TGT1 chính là gói bánh chưng. Đây đã trở thành hoạt động thường niên, nhưng chưa năm nào giảm đi sức hút. Cuộc thi gói bánh được tổ chức giữa các bộ phận: vận hành, bảo trì, hàng hải, catering… Những đôi tay quen với cờ-lê, mỏ-lết, bảng điều khiển kỹ thuật bỗng trở nên lóng ngóng với lá dong, lạt tre. Nhưng chính sự lóng ngóng ấy lại làm nên không khí vui vẻ rất đặc trưng.
Ban giám khảo chấm đội nào gói nhanh, bánh nào vuông vức, “sắc nét” nhất. Tiếng cười đùa, tiếng cổ vũ vang lên rộn ràng cả một góc tàu. Trong những khoảnh khắc ấy, nỗi nhớ nhà không biến mất, nhưng được xoa dịu bằng sự sum vầy giữa những con người xa gia đình ngày Tết.
Bữa cơm tất niên là thời khắc xúc động nhất. Trước khi vào bữa, OIM (Offshore Installation Manager – Giàn trưởng) và anh Nghĩa có đôi lời tri ân anh em vì một năm làm việc an toàn, hiệu quả và đặc biệt là vì sự hy sinh khi chấp nhận đón Tết xa gia đình. Sau lời chúc, mọi ranh giới về chức vụ, vị trí hay quốc tịch gần như được xóa nhòa. Trên bàn ăn lúc ấy chỉ còn lại những người anh em cùng chia sẻ một cái Tết giữa biển.
Đằng sau cái Tết đủ đầy ấy là sự quan tâm rất cụ thể, sát sao của lãnh đạo và Công đoàn HLHV JOC, từ việc chuẩn bị quà Tết, chế độ, bữa ăn, đến những chuyến thăm trực tiếp, lời động viên kịp thời, để anh em ngoài công trình biển có được một cái Tết sung túc, ấm áp và yên tâm bám biển.
Anh Nghĩa chia sẻ, về vật chất, mâm cơm ngày Tết trên tàu đầy đủ như ở nhà với gà luộc, bánh chưng, giò lụa, cả những món hải sản cao cấp. Đội ngũ đầu bếp nỗ lực để anh em không cảm thấy thiếu thốn. Nhưng, mâm cơm ấy vẫn thiếu một thứ không ai “chở” ra được bằng trực thăng, đó là cái “vị” của khói bếp quê nhà. Không gian nơi này cũng thiếu tiếng trẻ con nô đùa, thiếu cảm giác thời tiết quen thuộc của cái se lạnh miền Bắc, hay cái nắng vàng miền Nam và thiếu “sự đoàn viên”.
Nhưng cái thiếu ấy không làm anh em bi lụy. Nó chỉ nhắc rằng mình đang ở xa và vì sao sự sum vầy trên tàu lại trở nên quý đến vậy…
Trong câu chuyện Tết trên tàu, anh Nghĩa nhắc đến Mr. Stan Furey – OIM người Anh nhưng được anh em coi như một “người Việt thực thụ”. Có vợ là người Việt nên Stan không chỉ hiểu mà còn rất yêu Tết cổ truyền Việt Nam. Ông hào hứng với bánh chưng, dưa hành, thường chia sẻ những phong tục Tết học được từ gia đình vợ. Sự trân trọng văn hóa Việt Nam của một OIM phương Tây đã tạo nên một sợi dây gắn kết đặc biệt, để anh em cảm thấy được thấu hiểu và sẻ chia trong những ngày Tết xa quê.
“Pháo hoa” của người dầu khí
Đêm giao thừa giữa đại dương là một trải nghiệm đặc biệt. Không có pháo hoa, không có đường hoa rực rỡ, nhưng lại có một cảm giác thiêng liêng, tự hào. Đúng thời khắc chuyển giao năm cũ bước sang năm mới, anh em tập trung trên heli-deck, vị trí cao nhất của tàu. Từ đây, tất cả cùng hướng ánh mắt về ngọn đuốc (flare) cháy bập bùng giữa biển đêm. Ánh lửa ấy chính là “pháo hoa” của người dầu khí. Nhìn ngọn đuốc cháy đều, anh em thầm cầu chúc cho một năm mới dòng dầu khí tuôn chảy an toàn, sản lượng ổn định.
Lời chúc Tết được truyền qua hệ thống loa, vang khắp tàu FPSO Armada TGT1 và nối tới từng ca trực trên các giàn đầu giếng H1, H4, H5, HSTD. Một lời chào ngắn gọn, nhưng đủ để anh em ở mỗi vị trí trực cảm nhận được sự gắn kết trong khoảnh khắc đầu năm.
![]() |
|
Toàn bộ chuỗi vận hành trên tàu phải duy trì liên tục 24/7, không nghỉ Tết |
Không gian tâm linh cũng được tạo dựng theo cách rất riêng. Không thắp nhang thật, anh em thắp “hương tâm linh” bằng sự thành kính hướng về tổ tiên. Đại diện các đơn vị trao tận tay anh em những phong bao lì xì đỏ, gửi gắm lời chúc bình an đầu năm. Ngay sau đó, Internet trở thành “mạch máu” quan trọng nhất. Mỗi người tìm một góc, gọi video về nhà. Trên màn hình nhỏ hiện ra nụ cười của vợ, ánh mắt của con, mâm cỗ cúng của mẹ. Chỉ vài phút thôi, nhưng đủ để khoảng cách dặm khơi như được xóa nhòa.
Dịp Tết cũng là lúc hầu hết nhà thầu phụ về bờ. Trên công trình chỉ còn đội ngũ vận hành cố định trên tàu FPSO AMD TGT1 và các giàn đầu giếng. Cái sự “vắng” ấy lại tạo ra cho những người ở lại một cảm giác gần gũi, thân mật. Không còn ồn ào của các chiến dịch lớn, giao thừa là lúc “người nhà” ngồi lại tâm tình với nhau. Dưới ánh đèn vàng, bên chén trà, miếng mứt gừng, người ta nói nhiều hơn về gia đình, về dự định cho con cái, về những kỷ niệm đời làm nghề…
Mùa Tết ngoài khơi, đồng nghiệp không chỉ là đồng nghiệp, họ trở thành tri kỷ vì cùng chung một nỗi nhớ, cùng chung một lý tưởng, tạo nên một sự sum vầy rất đỗi chân thành và sâu sắc.
Và nếu ai vẫn nghĩ Tết ngoài khơi chỉ gói gọn trong nỗi nhớ nhà và những ca trực máy lặng lẽ, thì hẳn sẽ bất ngờ trước không khí đón xuân trên FPSO AMD TGT1 và các giàn đầu giếng giữa trùng khơi – nơi Tết vẫn rộn ràng, ấm áp và đậm đà bản sắc Việt. Sáng mùng 1, có nghi thức “xông đất”, anh em mặc những bộ đồ đẹp nhất, có người còn áo dài khăn đóng chia nhau thành từng nhóm đi chúc Tết các OIM, Field Superintendent và các Superintendent khác. Một nghi thức nhỏ, nhưng giúp cảm giác “ở nhà” trở lại.
Rồi kế đến hội thao xuân đa sắc như: karaoke “Giọng ca vàng”, bóng bàn, futsal, cờ tướng, cờ vua, phóng phi tiêu, thậm chí có cả pickleball. Và được chờ nhất là “FPSO Lot” – quay số trúng thưởng. Cảm giác hồi hộp khi từng con số được xướng lên, cộng với những phần quà hấp dẫn, làm rộn vang tiếng cười.
Ở các giàn đầu giếng H1, H4, H5, không gian hạn chế hơn nhưng Tết vẫn “đầy đặn” nhờ sự quan tâm của lãnh đạo. Anh em có nhà ăn với tiện ích cơ bản, cùng chuẩn bị mâm cơm tất niên chiều 30. Đặc biệt, nghi thức cúng đầu giếng với mâm ngũ quả là hoạt động không thể thiếu để gửi gắm ước mong vận hành an toàn, không sự cố, sản lượng đạt chỉ tiêu. Không gian chật thì… sáng tạo, anh em thu vén, sắp xếp lại nhà kho để làm chỗ thi karaoke, đánh cờ, thậm chí tổ chức được cả giải pickleball.
Tiếng cười đã khiến khối sắt thép khô khốc trở nên mềm mại và ấm áp hơn!
Giữ nhịp cho “trái tim” Tê Giác Trắng
Giữa mỏ Tê Giác Trắng, FPSO Armada TGT1 chính là “trái tim” của toàn bộ hệ thống khai thác. Khác với các giàn cố định, FPSO là một con tàu chứa và xử lý dầu thô khổng lồ: tiếp nhận hỗn hợp dầu khí từ các giàn đầu giếng H1, H4, H5, HSTD; thực hiện tách lọc, xử lý, lưu trữ và xuất bán dầu thô ngay trên biển.
![]() |
![]() |
|
Hội thao sôi nổi trên tàu Armada ngày Tết |
Toàn bộ chuỗi vận hành ấy phải duy trì liên tục 24/7, không có khái niệm nghỉ Tết. Với đặc thù thiết bị đã qua nhiều năm vận hành trong môi trường biển có độ ăn mòn cao, mỗi ca trực trên FPSO thực chất là một bài toán kỹ thuật mà anh em vận hành phải giải mỗi ngày: giữ dòng chảy ổn định, kiểm soát an toàn, phát hiện sớm rủi ro và không để bất kỳ trục trặc nào làm gián đoạn sản xuất.
Vì thế, những ngày Tết, quy trình kỹ thuật không có gì thay đổi, nhưng tâm thế thì khác rất nhiều. HSE được đẩy lên mức cao nhất, bởi tâm lý anh em dễ xao nhãng vì nhớ nhà. Lãnh đạo hiện trường phải đi kiểm tra nhiều hơn, nhắc nhở anh em tập trung, quan sát kỹ các điểm ăn mòn trên hệ thống khai thác. Những công việc có độ rủi ro cao như hàn cắt hoặc các chiến dịch phức tạp sẽ được tạm dừng vào đúng mùng 1 nếu không thực sự cấp bách, để anh em có thời gian nghỉ ngơi và giảm thiểu nguy cơ sự cố đầu năm.
Với vai trò Field Superintendent, cảm xúc của anh Trần Đại Nghĩa là sự pha trộn giữa tự hào và trách nhiệm. Đứng trên Helideck nhìn ra khoảng không vô tận của biển đêm vào giao thừa, anh có chút chạnh lòng khi nghĩ về cha mẹ, vợ con. Nhưng ngay sau đó là cảm giác kiêu hãnh: mình và anh em đang giữ gìn “nguồn sáng” cho đất liền, bảo đảm dòng dầu không bao giờ ngắt quãng.
Tết 2026 trên mỏ Tê Giác Trắng lại càng trọn vẹn khi tập thể Hoàng Long – Hoàn Vũ JOC đã cán mốc 100% kế hoạch sản lượng Ủy ban quản lý (MCM) giao từ ngày 13-12-2025 (sớm 18 ngày so với kế hoạch) và hoàn thành kế hoạch quản trị mà Petrovietnam và PVEP giao từ 28-12-2025 (sớm 3 ngày so với kế hoạch). Trong bối cảnh mỏ suy giảm tự nhiên, thiết bị cũ kĩ, thành quả ấy không chỉ là con số mà là kết tinh của mồ hôi, trí tuệ và tinh thần trách nhiệm.
Hoàn thành nhiệm vụ từ sớm, anh em đón Tết với tâm thế nhẹ lòng hơn. Áp lực “con số treo lơ lửng” được thay bằng niềm tự hào: mình đã góp phần bảo đảm an ninh năng lượng và doanh thu cho đất nước. Sự ghi nhận của lãnh đạo qua thưởng, quà Tết, lời động viên… càng làm boong tàu có thêm sinh khí.
![]() |
|
Giao thừa trên tàu Armada không có pháo hoa rực rỡ, nhưng lại mang một cảm giác thiêng liêng trước ngọn đuốc bùng cháy |
Vì vậy, khi ngọn đuốc trên FPSO Armada TGT1 rực cháy trong đêm giao thừa, đó không chỉ là ánh lửa vận hành, mà còn là biểu tượng cho sự bền bỉ của người lao động HLHV JOC. “Chúng tôi đón Tết xa nhà, nhưng ấm lòng vì đã giữ trọn nhịp đập của “trái tim” mỏ Tê Giác Trắng” – anh Nghĩa chia sẻ!
Lê Trúc (PetroTimes)
https://petrovietnam.petrotimes.vn/vi-tet-o-trai-tim-cua-mo-te-giac-trang-737661.html







