Lứa chúng tôi tóc đã bạc màu
Người làm thợ, kỹ sư, bác sĩ
Suốt cuộc đời khắc sâu nỗi nhớ
Những tháng ngày sống với Trường Sơn
Ấy là tháng ngày dầm dãi nắng sương
Binh trạm cheo veo vách núi
Pháo sáng lập lòe, bom cày, đạn xới
Cơn sốt run người thương đồng đội khôn nguôi
Bạn ngã xuống ngực căng tuổi hai mươi
Gió nghiệt ngã Cao nguyên bụi đỏ
Đường Chín, Nam Lào cồn cào nắng lửa
Mưa đại ngàn đêm thức trắng hành quân
Ngày ấy mảnh chăn mỏng đắp chung
Nắm cơm chia đôi, bát canh xẻ nửa
Ngọn rau rừng lắt lay từng bữa
Hồn nhiên như gian khổ chẳng bao giờ
Thế là đã bao năm đi qua
Cuộc đời thường bao lo toan, bươn chải
Gặp lại nhau, lại ngày xưa mê mải…
Ký ức Trường Sơn như mới đó hiện về…
Lê Hoài Minh
(Kỷ niệm ngày quốc phòng toàn dân 22/12)

