Thành phố mảnh mai – Thành phố mùa đông
Cái rét ngọt ẩn mình trong vòm lá
Quảng trường nhỏ quay phía nào cũng gió
Đại lộ nào cũng lặng lẽ hàng cây.
Thưa vắng mặt trời, thưa vắng mây bay
Bàn tay lạnh, chén trà ấm nóng
Quán ven đường ảo mờ màn sương mỏng
Khăn quàng bay thi thoảng người đi.
Phố cổ khiêm nhường, phố cổ trầm tư
Cho thoáng rộng những đường phố mới
Gánh hoa rong ngát hương đồng nội
Ủ phố phường ấm áp sắc ngàn hoa.
Mùa đông này em ở nơi xa
Dẫu nơi ấy có ngập tràn nắng gió
Trời có xanh, có ngút ngàn lá cỏ
Thì nỗi nhớ mùa đông Hà Nội chẳng nguôi vơi.
Lê Hoài Minh


